Chuyện tình cảm động một ông hai bà

Chuyện thật giống như đùa, ông Trần Văn Sang (Từ Sơn, Bắc Ninh) được bà cả giục cưới vợ hai để có người chăm sóc chồng những ngày công tác xa nhà.

Chuyện tình cảm động một ông hai bà 1

Sau đó, chính hai người vợ này đã về sống chung một mái nhà, thuận hòa, thương nhau như chị em ruột. Câu chuyện cảm động diễn ra khiến nhiều lúc ông Sang ngỡ mình đang mơ.

Đời người có số

Năm nay ông Sang đã gần 80 tuổi, sống cùng người vợ thứ và các con. Dù trải qua nhiều biến đổi trong đời, nhưng nhiều lúc ông vẫn thấy tự hào vì đời mình đã trải qua cảnh “một ông hai bà”. Ngược dòng thời gian, xưa, là con trai duy nhất trong gia đình nên từ nhỏ Trần Văn Sang rất được cưng chiều. Song, vì các chị của Sang đều mất từ nhỏ, nên cha mẹ rất “thèm con”, đã giục lấy vợ từ năm 18 tuổi.

Năm đó, Sang rất đẹp trai, nhà cũng có của ăn của để nên cha mẹ muốn cô con dâu của họ phải ưa nhìn. Trong làng có cô Bút xinh đẹp, nhưng hơn Sang đến sáu tuổi. Hai bên gia đình đi lại, tìm hiểu và “ưng cái bụng”, chị Bút cũng đồng ý cưới Sang và đôi bên đi đến các thủ tục hôn nhân. Khổ nỗi, vì Sang ít tuổi hơn Bút, nên bị trêu đùa, thành ra duyên không thành.

Nhưng gia đình Sang đã chuẩn bị hết cho ngày cưới, và cũng quyết cho Sang cưới vợ năm đó. Mấy ngày suy nghĩ, Sang quyết định bảo cha mẹ hỏi cho cô Cam (thường gọi cô Sáu Cam, cùng làng) cho mình. Cô Cam vừa lùn, vừa đen, không biết chữ, hơn Sang hai tuổi. Khi gia đình anh đến hỏi, chính gia đình cô Cam cũng ngạc nhiên bởi anh Sang là người có học, đẹp trai. Sau những lời tha thiết của nhà trai, cuối cùng đám cưới của anh Sang và cô Cam được tổ chức.

Cuộc đời đổi thay, vận người cũng đổi thay, Trần Văn Sang đã xuống Hà Nội mưu sinh, để lại người vợ và ba đứa con bé bỏng nơi quê nhà. “Đời người có số, tôi cứ làm hết công trình này đến công trình khác. Có khi cả tháng mới về với vợ con. Thương tôi vất vả, bà Cam đã bảo tôi: hay là mình tìm thêm người vợ lẽ nữa để cô ấy chăm sóc sức khỏe cho. Tôi nghe và cứ để đấy, cuối cùng số phận đã đẩy đưa đến một cung đường khác”, ông Sang tâm sự.

Chuyện tình cảm động một ông hai bà 2

Gia đình ông Sang

Đó là khoảng năm 1978, ông Sang nhận một công trình ở gần sân bay Nội Bài – Hà Nội, do thiếu nhân lực đã về Sóc Sơn tìm công nhân. Tại đó, ông đã gặp một đội phu hồ, có người con gái tên Trần Thị Cúc rất “máu” làm ăn. Năm đó, bà Cúc tròn 30 tuổi, bị bố hắt hủi, đánh đập nên lang bạt khắp nơi làm phu hồ thuê.

Ông Sang kể lại: “Ngày đó trong số 30 người đi làm phụ hồ chỉ có bà là ngoan nhất, chịu khó nhất. Bà không nề hà bất cứ việc nặng nhọc nào dù cho việc đó ngay cả đàn ông sức dài vai rộng cũng lắc đầu. Có những việc tôi tưởng phải hai ngày mới xong, thế mà bà ấy quyết một ngày là xong. Đó là ấn tượng, cũng là cái duyên để chúng tôi đến với nhau”.

Tình chị em

Đời công nhân xây dựng nay đây mai đó đã khổ, đời một người ông chủ nhỏ quản lý mấy chục người, xa gia đình, nay đây mai đó với những công trình, vôi vữa cát sỏi cũng lắm nỗi gian nan. Một vài lần tâm sự, ông Sang thấy bà Cúc có nỗi khổ riêng, làm gì cũng nhiệt tình, mà nhan sắc cũng khá ưa nhìn. Nghĩ đến lời bà Sáu Cam vợ mình còn ở quê, lòng ông cũng xôn xao.

Ông Sang kể: “Tôi ở gần bà Cúc, cứ như mưa dầm thấm lâu, tình cảm dần nảy sinh cứ nhen nhóm trong lòng như hòn than, ngọn lửa dù lúc đó tôi đã có gia đình. Bà ấy thì thương cuộc đời tôi vất vả mưu sinh mà gặp nhiều phiền muộn. Nhiều lúc tôi ngồi tâm sự với bà Cúc về những nỗi buồn u uẩn trong lòng. Rồi những ngày ở công trường vất vả, bà ấy nhiệt tình chăm sóc tôi”.

Đến một ngày ông Sang đặt vấn đề. Bà Cúc bảo cuộc sống vất vả quá nên chưa nghĩ đến những chuyện xa xôi. Dẫu vậy bà vẫn nhận lời cùng tốp thợ về quê ông đúng ngày 3-3-1982 để xem gia cảnh. Bà Cúc được bà Sáu Cam giữ lại ăn cơm. Mâm cơm có bà, ông Sang, bà Sáu Cam, cùng một người cháu của bà Sáu Cam tên Đạt. Ăn cơm xong ông thu xếp một cuộc trò chuyện thân tình gồm ba người trong cuộc. Ba con người ba số phận, ba dòng chảy tâm trạng giờ ngồi bàn cách hợp dòng…

Buổi tối hôm đó xung quanh im ắng đến kỳ lạ. Tưởng như có thể nghe rõ từng nhịp tim, từng hơi thở, từng cử động nhỏ của mỗi người. Một người đàn ông đã có gia đình giờ dẫn người tình về ra mắt với vợ cả để tính chuyện cưới hỏi. Hai người đàn bà ngồi bên nhau trong lần đầu gặp mặt mà như không hề có khoảng cách nào. Ở đời hiếm mới thấy cách đối nhân xử thế như vậy.

Cuộc nói chuyện đêm ấy, bà Cúc đã thổ lộ hết với bà Sáu Cam. Ngược lại bà Sáu Cam là người động viên chồng đi bước nữa, nay dù tâm trạng xốn xang, cũng thấy thỏa lòng vì… quá thương chồng, không muốn chồng thiệt thòi.

Đám cưới được tổ chức, có đăng ký kết hôn hẳn hoi. Ông Sang muốn đón luôn bà Sáu Cam cùng các con xuống Hà Nội sinh sống nhưng bà Sáu Cam nói rằng, bà quen với vùng quê rồi, không hợp với phố nên sẽ sống mãi nơi quê. Tình cảm chị em giữa bà Cúc và bà cả Sáu Cam càng thân thiết hơn khi bà Cúc sinh hai người con là Trần Anh Nguyên, Trần Minh Nguyệt. Tuy không phải do bà Sáu Cam mang nặng đẻ đau nhưng các con của bà Cúc vẫn coi bà Sáu Cam như mẹ cả.

Chuyện tình cảm động một ông hai bà 3

Ông Sang bà Cúc bên nhau hồi còn trẻ

Suốt 30 năm kể từ ngày ba người ngồi ăn chung một bữa cơm để tính chuyện xây dựng cùng nhau thành một gia đình, bà Sáu Cam và bà Cúc đã luôn coi nhau như chị em ruột thịt. Bà Cúc thương bà Sáu Cam ở cái tính lành hiền mà vất vả, đến già vẫn nhiều lo toan cho chồng. Nên mỗi khi có cơ hội là bà Cúc lại chăm sóc cho bà Sáu Cam, nhất là những lúc ốm đau.

Một bận, bà Sáu Cam bệnh nặng, bà Cúc đã thuê taxi từ Hà Nội lên Từ Sơn đón “chị cả” xuống chữa bệnh. Trong suốt quãng thời gian bà Sáu nằm viện, gần như một tay bà Cúc chăm sóc tận tình. Ngày nào bà Cúc cũng nấu ba bữa đưa cơm mang vào viện và tâm sự cho bà Sáu Cam đỡ buồn. Nhiều người trong bệnh viện thấy vậy thì tò mò có dò xét về mối quan hệ giữa hai bà, lần nào bà Cúc cũng nói rằng bà Sáu Cam là chị gái.

Mọi người biết chuyện bà Cúc làm vợ lẽ đi chăm vợ cả, thì cả bệnh viện ai cũng cảm động. Cùng phận đàn bà nên những người trong phòng bệnh và cả các bác sĩ đều thương bà vất vả. Một số người không thông cảm thì quát bà Cúc: “Sao mày ngu thế? Người ta có đủ con cái mà sao mày phải vất vả chăm sóc cực thân?”. Bà Cúc cười bảo: “Các bà không biết thôi, tôi sướng lắm, chẳng vất vả gì cả. Chúng tôi là hai chị em mà!”.

Sống để yêu thương

Bà Cúc tâm niệm sống để yêu thương nhau mới khó, chứ ghét bỏ hay hiềm khích nhau thì có khó gì. Sống cảm thông được cho nhau thì khi về với đất mẹ mọi thứ mới thanh thản được. Ba mươi năm sống với nhau dưới thân phận vợ cả, vợ lẽ mà gia đình vẫn yên ấm, không xích mích hay to tiếng với nhau bao giờ thì quả là điều hiếm thấy.

Ai hỏi bà Cúc về bí quyết gìn giữ gia đình bà đều cười bảo: thực ra cũng chẳng quá khó khăn. Cứ sống tốt và biết cảm thông chia sẻ, nhường nhịn nhau thì chẳng bao giờ lo cơm không lành, canh chẳng ngọt. Sự vun vén ấy phải từ cả hai phía nhưng bà Cúc bao giờ cũng tự nhận phần nặng nhọc về mình. Lúc vui, bà bảo: “Nếu bà Sáu Cam không mở lòng, thì làm sao tôi có được người chồng như ông Sang, làm sao có một tổ ấm đặc biệt, và một câu chuyện rất vui để kể lại”.

Thương vợ cả của chồng như chị gái rồi tận tình chăm sóc những lúc đau ốm, bà Cúc không mong gì hơn là chị khỏe mạnh, sống với mình được dài lâu. Đến lần cuối cùng khi bà Sáu Cam ra chơi, do tuổi già sức yếu nên có đợt đã ốm đến hơn hai tháng. Bà Cúc thương chị lắm nên đã bảo: “Chị ơi, chị sống ở đây, chết ở đây, em sẽ chăm sóc chu đáo cho chị”.

Nhưng sau đó thì bà cả được con cháu đón về quê. Nhiều lúc bà Cúc đã nghĩ, tuổi già thật dễ buồn tủi, nhất là khi cuộc sống không được như mong đợi, nên càng thương bà Sáu Cam nhiều hơn. Càng mong muốn bù đắp được phần nào những nỗi khổ mà chị mình phải chịu đựng trong từng ấy năm. Không chỉ là những lời động viên tinh thần hay ân cần ở bên cạnh chăm sóc lúc ốm đau mà bà Cúc còn lo xa cho chị nhiều hơn thế. Sợ chị về già không có tiền phòng thân, bà Cúc còn mua vàng và làm sổ tiết kiệm dặn chị cất đi, lúc trái gió trở trời, lúc cơ hàn còn có cái mà tiêu…

ông Sang “chốt” lại vấn đề: “Bao năm vẫn vậy, bà Cúc sống theo thứ nguyên tắc tình thương đặc biệt, có trên có dưới, có trước có sau, chị là chị, em ra em. Khi con của tôi với bà Cúc lập gia đình, bà Sáu Cam vẫn đứng ra cùng tôi lo liệu. Nhờ sự khéo léo vun vén thầm lặng của bà Cúc mà cuộc sống gia đình dù gặp nhiều giai đoạn khó khăn, sóng gió. Và mọi người vẫn bình yên sống bên nhau”.